TRI ÂN NHỮNG NGƯỜI ANH HÙNG DÂN TỘC
“Có nơi nào như đất nước chúng ta
Viết bằng máu cả ngàn chương sử đỏ
Khi giặc đến vạn người con quyết tử
Cho một lần Tổ quốc được sinh ra”
Kính thưa Quý Phụ huynh, các em học sinh thân mến. Ngày 27/7 hằng năm được chọn làm ngày tưởng nhớ công ơn của những vị anh hùng, thương binh, liệt sĩ đã gửi thanh xuân và tuổi trẻ lại nơi chiến trường đỏ lửa cho một Việt Nam độc lập, hoà bình, tự do hôm nay. Hoà chung không khí linh thiêng với lòng biết ơn sâu sắc nhân dịp "Kỉ niệm 79 năm Ngày Thương bình, Liệt sĩ" (27/7/1947-27/7/2026), Trường THPT Trần Hữu Trang đã tổ chức viếng thăm và dâng hương tại nghĩa trang liệt sĩ Thành phố Hồ Chí Minh - Nơi an nghỉ của hơn 14.000 liệt sĩ trong số hơn 1.146.000 liệt sĩ đã hi sinh trong 2 cuộc kháng chiến chống quân xâm lược.
Buổi lễ được diễn ra trang nghiêm dưới tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng, tập thể lãnh đạo, giáo viên và các em học sinh đã thành kính dâng hương, bày tỏ lòng biết ơn trước sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh đã không tiếc máu xương, đưa đất nước vượt qua mưa bom bão đạn của kẻ thù đến ngày độc lập, thống nhất.
Trước anh linh các anh hùng liệt sĩ, từng ánh mắt của thành viên nhà trường như mang nặng nỗi niềm yêu thương, ghi nhớ công ơn các anh, các bác, các chị. Lịch sử như hiện ra trước mắt về một thời khói lửa bi tráng mà kiêu hùng, dũng cảm, khắc hoạ sâu đậm lý tưởng anh hùng cách mạng. Điều đó càng khiến cho mỗi người càng thêm trân trọng hoà bình, thấu hiểu hơn những khó khăn, gian khổ mà thế hệ đi trước đã oằn mình chống đỡ và đi qua cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc.
Các anh đã hoà vào lòng đất mẹ, trở thành hồn thiêng sông núi nhưng trong ngần mắt của những Mẹ Việt Nam anh hùng vẫn còn đó nỗi niềm đau đáu, mỏi mắt trông con qua tháng rộng năm dài. Tiễn con đi với bóng hình nguyên vẹn, chỉ mong một ngày, khói lửa tan đi, con lại trở về ấp iu trong vòng tay mẹ như thuở còn thơ bé:
"Mẹ mong mau hết chiến tranh
Để con còn chút tuổi xanh mang về
Dây diều con buộc bờ đê
Mục trong tay mẹ con về nghe con"
Hay như những lời hẹn ước: "đợi anh về em nhé", "ngày hoà bình chúng mình sẽ thành đôi"...đã mãi trở thành những thanh âm vang vọng trong ký ức vĩnh hằng của những người ở lại. Những dang dở mang vẻ đẹp của sự hy sinh thầm lặng giữa sự sống còn của đất nước và hạnh phúc cá nhân.
Hôm nay, chúng tôi là những người nhận trên vai trọng trách giáo dục của nước nhà. Xin nguyện dốc lòng, tận sức, tận tâm gìn giữ văn hoá dân tộc, khắc hoạ sống động lịch sử hào hùng của dân tộc, để các em học sinh thêm yêu quê hương, đất nước, vững tin bước vào kỉ nguyên vươn mình, phát triển của Việt Nam ta. Và cũng là để không hỗ thẹn với sự hy sinh của lớp lớp những người đi trước đã đại diện cho tinh thần Việt Nam, ý chí Việt Nam, con người Việt Nam, không ai lùi khi Tổ quốc tiến lên. Họ đã sống, chiến đấu và hi sinh cho một mùa xuân tươi vui của đất trời, như trăm ngàn những sự hy sinh của những người Việt Nam chân chính khác, cho Tổ quốc và dân tộc sống còn. Đồng thời cũng là để trả lời cho câu hỏi: "Hoà bình đẹp lắm phải không em?"